Shoka Village Retreat Lần đầu tôi thấy ” Sống Lại “
Chương 1: Bản Nhạc Không Lời Của Sự Tồn Tại Mờ Nhạt

Tôi gọi khoảng thời gian trước chuyến đi ấy là “Kỷ nguyên Xám”.
Đó là khi cuộc sống của tôi vận hành như một cỗ máy được lập trình sẵn. Sáng thức dậy với tiếng chuông báo thức chói tai, vội vã lao vào dòng người kẹt cứng, dành 8-10 tiếng trong bốn bức tường văn phòng với ánh sáng xanh từ màn hình máy tính, và trở về nhà khi thành phố đã lên đèn với một cơ thể rã rời cùng một tâm trí trống rỗng.
Tôi vẫn cười khi nghe đồng nghiệp kể chuyện vui, vẫn đi cà phê cuối tuần, vẫn “check-in” những địa điểm sang chảnh. Nhưng sâu bên trong, tôi biết có thứ gì đó đang dần chết đi. Cảm xúc của tôi bị mài mòn. Tôi nhìn mọi thứ qua một lớp sương mù của sự thờ ơ. Niềm vui không quá cao hứng, và nỗi buồn cũng chẳng mấy sâu sắc. Tôi bị tê liệt.
Bạn có thấy hình ảnh của mình đâu đó trong câu chuyện của tôi không?
Cái cảm giác khi bạn đang ở trong một bữa tiệc đông người nhưng lại thấy cô đơn cùng cực? Cái cảm giác khi hoàn thành một dự án lớn nhưng thay vì tự hào, bạn chỉ thấy nhẹ nhõm vì nó đã kết thúc? Cái cảm giác khao khát một điều gì đó mà chính bạn cũng không gọi tên được?
Đó là tiếng kêu cứu của tâm hồn. Và tôi, đã phớt lờ nó quá lâu.
Chương 2: Cuộc Trốn Chạy Khỏi Tiếng Ồn Đô Thị
Điểm bùng phát đến vào một buổi chiều thứ Sáu mưa tầm tã. Tôi ngồi trong xe taxi, nhìn dòng người hối hả qua lớp kính nhòe nước, tiếng còi xe inh ỏi, tiếng radio ồn ào, và tiếng ting ting liên hồi từ điện thoại.
Đột nhiên, tôi thấy ngộp thở. Một nỗi sợ hãi vô hình ập đến. Tôi sợ rằng nếu cứ tiếp tục thế này, tôi sẽ biến mất. Không phải về mặt thể xác, mà là về mặt tinh thần. Tôi sẽ trở thành một cái vỏ rỗng tuếch, trôi dạt theo dòng đời mà không có lấy một mỏ neo cảm xúc nào.
Tôi cần phải trốn thoát. Ngay lập tức.
Tôi không tìm kiếm một chuyến du lịch nghỉ dưỡng xa hoa với những bữa tiệc buffet hay những hồ bơi vô cực ồn ào. Tôi cần một thứ gì đó khác. Một nơi có thể cho phép tôi được im lặng. Một nơi mà tiếng ồn của thế giới hiện đại không thể chạm tới.
Và rồi, như một sự sắp đặt của duyên số, tôi tìm thấy Shoka Village Retreat. Những bức ảnh về một không gian mang đậm tinh thần Zen Nhật Bản, ẩn mình giữa thiên nhiên Ba Vì hùng vĩ, với những chiếc cổng Torii đỏ, những khu vườn thiền tĩnh lặng và những căn nhà gỗ mộc mạc đã chạm vào đúng khao khát thầm kín nhất của tôi.
Tôi đặt phòng mà không suy nghĩ nhiều. Tôi chỉ biết mình cần phải đi.
Chương 3: Sự Kháng Cự Của Thói Quen
Hành trình đến Shoka Village Retreat giống như việc đi xuyên qua một lớp màng lọc. Khi chiếc xe dần rời xa khói bụi thành phố, uốn lượn theo những cung đường đèo dốc của Ba Vì, tôi cảm nhận được sự thay đổi của không khí. Nó loãng hơn, tươi hơn, và mang mùi hương của đất ẩm, của lá thông.
Nhưng khi vừa đặt chân đến nơi, phản ứng đầu tiên của tôi không phải là sự thư thái ngay lập tức. Đó là sự bứt rứt.
Cơ thể và tâm trí tôi đã quá quen với việc bị kích thích liên tục. Sự yên tĩnh đột ngột tại Shoka khiến tôi hoảng loạn. Không có tiếng còi xe, không có tiếng nhạc xập xình, chỉ có tiếng gió xào xạc qua rặng tre và tiếng suối chảy róc rách.
Tay tôi vô thức tìm điện thoại cứ mỗi 5 phút một lần, dù sóng ở đây chập chờn và tôi đã tự hứa sẽ “detox” công nghệ. Tâm trí tôi vẫn chạy đua với những lo toan về công việc còn dang dở, về những email chưa trả lời. Tôi ngồi trên hiên nhà gỗ tuyệt đẹp nhìn ra hồ, nhưng đầu óc lại đang ở trong phòng họp tại Hà Nội.
Tôi nhận ra, “sống chậm” không hề dễ dàng. Nó đòi hỏi sự can đảm để đối diện với chính những suy nghĩ hỗn loạn bên trong mình khi không còn tiếng ồn bên ngoài che đậy.
Chương 4: Khoảnh Khắc “Vỡ Òa” – Lần Đầu Tiên Tôi Thực Sự Thở

Bước ngoặt xảy ra vào sáng sớm ngày thứ hai.
Tôi tỉnh giấc khi trời còn chưa sáng hẳn. Theo thói quen, tôi định vớ lấy điện thoại, nhưng rồi tôi dừng lại. Tôi quyết định bước ra ngoài.
Không khí buổi sớm tại Shoka lạnh và sắc. Sương mù dày đặc bao phủ lên cảnh vật, biến khu vườn Nhật Bản trở nên huyền ảo như một bức tranh thủy mặc. Tôi bước đi chậm rãi trên những phiến đá ẩm ướt, hướng về phía chiếc cổng Torii đỏ rực đang đứng uy nghiêm giữa màn sương.
Và rồi, nó xảy ra.
Tôi dừng lại trước một hồ nước nhỏ. Một chú cá Koi màu cam rực rỡ quẫy đuôi, tạo ra một gợn sóng nhẹ phá vỡ mặt nước phẳng lặng. Một chiếc lá phong đỏ rơi xuống, chao liệng trong không trung rồi đáp nhẹ lên tảng đá phủ rêu xanh. Một tia nắng mặt trời đầu tiên xuyên qua tán cây, chiếu rọi vào những giọt sương đọng trên lá.
Trong khoảnh khắc đó, thời gian như ngừng lại.
Mọi suy nghĩ trong đầu tôi tan biến. Không còn quá khứ, không còn tương lai, chỉ còn lại GIÂY PHÚT NÀY.
Tôi hít vào một hơi thật sâu. Không phải kiểu hít thở nông choèn để duy trì sự sống như mọi ngày. Đó là một hơi thở căng tràn lồng ngực, đưa luồng không khí trong lành, mát lạnh đi sâu vào từng tế bào. Tôi cảm nhận được mùi của đất, của rêu, của gỗ mục, và của sự sống đang sinh sôi.
Tôi thở ra, và cùng với hơi thở đó, tôi trút bỏ được gánh nặng ngàn cân vô hình đang đè nặng lên vai mình suốt bao năm qua.
Nước mắt tôi tự nhiên trào ra. Không phải vì buồn, mà vì một niềm hạnh phúc vỡ òa. Tôi nhận ra đây là lần đầu tiên sau rất nhiều năm, tôi thực sự ĐANG Ở ĐÂY. Trọn vẹn.
Tôi nhìn vào bàn tay mình, nhìn những đường vân tay, và cảm thấy sự kỳ diệu của việc được tồn tại. Tôi chạm vào lớp vỏ cây sần sùi và cảm nhận được kết cấu của sự sống. Tôi lắng nghe tiếng chim hót và nhận ra đó là bản nhạc hay nhất trần đời.
Đó là khoảnh khắc tôi được “sống lại”.
Cảm giác đó giống như bạn vừa tỉnh dậy sau một cơn hôn mê dài. Màu sắc trở nên rực rỡ hơn, âm thanh trở nên rõ ràng hơn, và mọi cảm xúc đều trở nên mãnh liệt hơn. Nó là sự kết nối lại với chính bản thể nguyên sơ nhất của mình, thứ đã bị chôn vùi dưới lớp bụi của lo toan và trách nhiệm.
Bạn đã từng có khoảnh khắc như thế chưa?
Khoảnh khắc mà vẻ đẹp của tự nhiên làm bạn choáng ngợp đến mức quên cả thở? Khoảnh khắc mà sự tĩnh lặng bên ngoài đánh thức sự bình yên bên trong?
Chương 5: Học Cách “Chỉ Là” (Just Being)

Những ngày tiếp theo tại Shoka Village Retreat là một quá trình chữa lành và tái tạo.
Tôi học cách làm mọi thứ chậm lại. Tôi dành hàng giờ chỉ để ngồi trên bộ sofa êm ái trong căn villa, ngắm nhìn sự thay đổi của ánh sáng trên dãy núi Ba Vì phía xa. Tôi học cách uống trà không phải để tỉnh táo làm việc, mà để cảm nhận vị đắng nhẹ nơi đầu lưỡi, hương thơm dịu dàng lan tỏa trong khoang miệng, và sự ấm áp lan truyền xuống dạ dày.
Tôi đi dạo trong những khu vườn được chăm chút tỉ mỉ, nơi mỗi hòn đá, mỗi gốc cây đều mang một triết lý thiền định. Tôi nhận ra kiến trúc tại Shoka không chỉ là những ngôi nhà để ở, mà là những không gian để “thở”. Sự tối giản, sự hài hòa giữa gỗ, đá và kính đã xóa nhòa ranh giới giữa con người và thiên nhiên, cho phép tôi cảm thấy mình là một phần của vũ trụ rộng lớn này, chứ không phải là một kẻ thù đang cố gắng chinh phục nó.
Tôi đã có những cuộc trò chuyện sâu sắc với chính mình. Trong sự tĩnh lặng tuyệt đối của Shoka, tôi nghe được những tiếng thì thầm của trực giác mà bấy lâu nay tôi đã bỏ qua.
Tôi nhận ra mình đã quá tàn nhẫn với bản thân. Tôi đã ép mình phải chạy theo những chuẩn mực của xã hội, phải thành công, phải mạnh mẽ, mà quên mất rằng tôi cũng chỉ là một con người cần được nghỉ ngơi và yêu thương.
Cảm giác “sống lại” không phải là một trạng thái hưng phấn kéo dài mãi mãi. Nó là sự tỉnh thức. Là khả năng nhận biết khi nào mình đang bị cuốn đi và biết cách quay trở lại trung tâm của chính mình.
Chương 6: Trở Về và Câu Hỏi Dành Cho Bạn
Ngày rời Shoka Village Retreat, tôi mang theo mình không chỉ là những bức ảnh đẹp, mà là một tâm thế mới.
Thành phố vẫn ồn ào như thế. Công việc vẫn áp lực như thế. Nhưng tôi đã khác.
Tôi biết cách tạo ra những “khoảng nghỉ” nhỏ trong ngày. Tôi biết cách hít thở sâu khi cảm thấy căng thẳng. Và quan trọng hơn, tôi biết rằng có một nơi chốn, một “Shoka” luôn chờ đợi tôi quay về khi tôi cần nạp lại năng lượng.
Hành trình “sống lại” của tôi bắt đầu từ một khoảnh khắc dám buông bỏ và tìm về với thiên nhiên. Nó đã dạy tôi rằng: Chúng ta không được sinh ra chỉ để thanh toán các hóa đơn và chết đi. Chúng ta sinh ra để cảm nhận ánh nắng mặt trời trên da thịt, để ngắm nhìn một bông hoa nở, để kết nối sâu sắc với người khác, và để trải nghiệm sự kỳ diệu của sự tồn tại.
Và bây giờ, tôi muốn quay lại câu hỏi ban đầu dành cho bạn:
Bạn đã từng có cảm giác này chưa?
Nếu câu trả lời là “Chưa”, hoặc “Đã quá lâu rồi”, thì có lẽ đã đến lúc bạn cần một cuộc trốn chạy cho riêng mình.
Đừng để cuộc sống của bạn trôi qua như một thước phim đen trắng mờ nhạt. Hãy cho phép mình được yếu đuối, được mệt mỏi, và quan trọng nhất, là được nghỉ ngơi thực sự.
Nếu bạn đang tìm kiếm một nơi để bắt đầu hành trình đó, một nơi không chỉ là điểm đến nghỉ dưỡng mà là một không gian để chữa lành, thì có lẽ, Shoka Village Retreat cũng sẽ là nơi bạn tìm thấy khoảnh khắc “vỡ òa” của riêng mình, giống như tôi đã từng.
Hãy thử một lần tắt điện thoại, bước qua cánh cổng Torii, hít một hơi thật sâu và cho phép mình được “sống lại”.
Bởi vì bạn xứng đáng với cảm giác tuyệt vời đó.



